Replay Trên Con Guay

Không còn em để ngắm, hai gương anh chẳng buồn gắng lau
Lau làm gì để thấy, cô đơn ngồi ngay ngắn sau
Chờ hỏi câu đau thắt rằng: “Xe kia còn gắn máy “
“Cớ sao người chẳng còn gắn nhau?”

Ngày đó tiếng cười, lời ca của em luôn làm anh mất hồn
Giờ thiếu nó anh nhận ra, là con wave của anh rất ồn
Hương tóc em lưu luyến, luôn khiến anh đêm về mộng mơ
Thiếu nó anh mới để ý, con wave anh khét mùi động cơ

Hóa ra mỗi khi có em ở bên, con xe này có thể rời thực tại
Khi bánh xe còn lăn, thì mọi chuyện đời dừng lại
Mọi gánh nặng tan biến ở nơi em chạm tay qua
Làm anh rung động từng giây, biến anh thành đàn guitar